“Đến một ngã ba đường nào đó, rồi bạn sẽ nhận ra việc nhìn ngắm mặt trời mọc ở đằng Đông, đôi khi chỉ là việc của một người, và hạnh phúc lưng chừng là hạnh phúc giữa hai dòng nước mắt. Vì vậy, một khi cả hai còn đủ đầy sức khỏe và yêu thương thì hãy chạy lại thật nhanh mà ôm lấy anh ấy, đón nhận danh phận anh trao sau bao năm gói ghém, để dành.
Bởi lẽ, mặt trời mỗi ngày vẫn lặn ở đằng Tây, còn thanh xuân thì chưa bao giờ đến hai lần.”

Dalat, March 2017