Ngày tôi trở lại đất nước xinh đẹp này đón em về bên tôi chính là ngày bình yên gom về một mối. Tôi thôi lơ lửng và em cũng hết lưng chừng. Cái vòng trái đất xa ngất ngây kia những tưởng đủ mạnh để khiến chúng tôi có thể trở nên thiếu kiên tâm mà dặm chân tại chỗ. Có lạ không khi tôi thấy tình yêu đôi lúc cũng cần lắm một vị trí dành cho sự “bất chấp” dẫn lối đưa đường? Và cũng vì sự bất chấp ấy mà tôi chọn em. Giờ đây, sau tất cả, rồi thì tôi cũng đã có thể đứng trên ngọn đồi lộng gió nơi quê hương em mà dõng dạc nói rằng: Tôi thương em. Một câu nói đơn giản mà mấy khi tôi có dịp mặt đối mặt chuyển lời.