Kê Gà – Bình Thuận.

“Tôi đã từng nói: Trên suốt quãng đường chúng tôi đi, miễn lúc nào em thấy quá khó để có thể bước tiếp thì tôi sẽ dũng cảm chấp nhận dừng lại; nhưng không phải là để bỏ cuộc mà là để đặt em lên lưng, gánh giúp luôn cả khó khăn phần em, rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Hoan hỉ suy cho cùng sẽ là điểm đến của tận niềm đau khổ. Nếu con đường tôi đưa em là quá bằng phẳng, thì thử hỏi làm sao em có thể biết được đang có người yêu em và yêu nhiều hơn cả bản thân mình.”

——————————————–

 

Chúng tôi bắt đầu hành trình vào 9pm tối hôm trước. Sau một chuyến đi mệt mỏi, chúng tôi tới nơi vào lúc..3h sáng.

Nhà nghỉ đóng cửa, tạm trú chân tại một quán ăn chưa mở của chờ tới sáng. Mệt mỏi nhưng mọi sự đã được đền đáp xứng đáng.